Y Cần Thơ- Powered by TheKyOnline.vn
Tuân Nguyễn và một con gà

Tác giả: Xuân Đài.

 

Sau hơn chín năm đi tù về, hễ gặp Tuân là chúng tôi hỏi chuyện những ngày ở tù. Ở tù thật lắm chuyện đa đoan. Có lần Tuân bảo với tôi, cậu hoặc Phùng Quán có thể viết tiểu thuyết về thân phận những người tù mà tớ là nhân vật trung tâm được rồi đấy. Tôi lắc đầu, tốt nhất là tự Tuân viết cái hồi ký hoặc tiểu thuyết hóa những gì Tuân đã chịu đựng, chứ tớ thì bất tài! Tôi quay sang Phùng Quán: Mày có tài thì viết một cái tiểu thuyết đi. Quán cũng lắc đầu, đột nhiên hỏi Tuân: Trong tù đói suốt ngày, cậu thèm nhất cái gì? Tuân chậm rãi, nhấn nhá từng từ một, suốt hơn 9 năm, ngày lễ, ngày tết, bọn tù chúng tớ được cải thiện mấy miếng thịt trâu, đúng hơn là da trâu, nhai trẹo quai hàm như là nhai quai guốc, chưa bao giờ được ăn thịt gà. Do vậy, có lần tớ nghĩ, lúc nào được ra tù sẽ “trả thù” bằng ăn nguyên một con gà! Phùng Quán hỏi, vậy từ hôm về Hà Nội đến giờ đã “trả thù” được chưa? Tuân bảo, nửa tháng nay, đến nhà bạn bè, mọi người đều vui vẻ mời ăn cơm, nhà nào cũng có thịt lợn, cá, chỉ có Tạ Vũ mời ăn thịt vịt quay với bánh mì (Tạ Vũ là người nghèo nhất trong số bạn bè của Tuân). Phùng Quán: Hôm nay tớ và thằng Đài sẽ đãi cậu nguyên một con gà, nói rồi, Phùng Quán rút tiền đưa cho tôi, bảo: Mày cầm tiền lên chợ Châu Long hoặc ra chợ Hàng Bè mua một con gà trên cân rưỡi về đây tao làm thịt đãi thằng Tuân. Tôi cầm tiền đi. Đột nhiên Quán thay đổi ý kiến, mày lớ ngớ không biết mua gà ngon, thôi để tao đi cho. Tôi trao lại tiền cho Quán.

 

Quán xách xe đi, tôi và Tuân ngồi nói chuyện với nhau. Tuân hỏi: Quán hôm nay lấy đâu ra tiền mà “chịu chơi” thế hả Đài? Tôi bảo: Phùng Quán vừa viết chui được cái truyện ngắn in ở nhà xuất bản Phổ Thông, nghe đâu cũng được vài chục đồng, nó cho tớ 5 đồng để uống bia nên trong túi vẫn còn rủng rỉnh…

Câu truyện vừa đến đó đã thấy Quán xách xe về, một con gà mái tơ buộc lủng lẳng sau xe. Là tay nấu nướng thiện nghệ, Phùng Quán, trong một nhoáy đã biến con gà ra nhiều món ăn: Luộc, rán, xé phay trộn gỏi và một nồi cháo lòng… Hấp dẫn đến mức, tôi nhìn phát thèm. Tuân thư thả, hai cậu cùng ăn với tớ, chứ một mình, tớ ăn hết thế nào được! Tôi bảo, mơ ước của Tuân, ra tù ăn hết một con gà cho bõ thèm thì hôm nay cậu phải thực hiện cho thỏa lòng mơ ước. Phùng Quán đế vào, thằng Đài nói đúng, cậu cứ ăn đi, nếu ăn không hết, hai thằng tao sẽ chén hết phần còn lại. Tuân cười, ai lại để các cậu ăn thừa của tớ, đối xử như vậy quá địa chủ với người ở đợ trong nhà.

Phùng Quán giục Tuân ăn, Tuân vẫn không cầm đũa và im lặng không nói gì, hai dòng nước mắt chảy đè rạp những lông tơ trên má. Biết là không thể bắt Tuân ngồi ăn một mình, Phùng Quán đi vào bếp, cũng là để giấu những giọt nước mắt thương bạn, xót bạn, quay ra Quán bảo tôi: Mày sang bà Hai Hanh mua nửa lít rượu, cứ ghi sổ về đây, chúng ta cùng ăn cùng uống rượu với Tuân. Tôi cầm chai đi ngay.

Hôm đó, ba đứa chúng tôi ăn hết một con gà, tất nhiên tôi và Quán trong lúc ăn, gắp thịt gà đầy bát của Tuân. Tuân lại gắp trở lại cho chúng tôi. Cứ nhường nhịn như thế nên bữa ăn kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ mới tàn cuộc. Giữa bữa ăn, Quán yêu cầu Tuân đọc thơ trong tù. Tuân rỉ rả đọc hết bài này đến bài khác. Tôi thích hai bài thơ “Cánh cò” của Tuân. Tuân bảo Phùng Quán và tôi đọc thơ. Tôi lắc đầu, lâu nay mình có thơ phú gì nữa đâu, lo viết bài cho tòa soạn đã mệt bã người. Tuân đọc nhiều rồi, thôi Quán đọc đi. Chỉ chờ có vậy, Phùng Quán lên giọng ngay. Mở đầu là bài: Tết không vào nhà tôi, tết đi qua trước ngõ, tim tôi tan nát rồi, không còn lảnh được nữa… cứ thế Phùng Quán đọc hết bài này đến bài khác, rất ít bài ngắn gọn, phần lớn là tràng giang đại hải, thứ thơ đọc ở quảng trường. Quán “tra tấn” chúng tôi cho đến khi đường phố đã lên đèn. Tuân buông đũa kêu no quá, no cả thịt gà cả thơ, cháo của Quán nấu ngon quá, hơn 9 năm mới được một “trận” ăn uống đã đời. Quán hỏi Tuân, thằng Đài đã chép bài thơ “Ngẫm sự đời” viết tặng cậu chưa? Tuân lắc đầu, nó chẳng những không chép tặng mà cả đọc cho mình nghe cũng chưa một lần nào, chắc thơ tặng một thằng tù có vấn đề gì về tư tưởng nên Đài ta còn ngại!

Ngại gì, chẳng có vấn đề tư tưởng sai trái gì cả, thơ này ban tư tưởng và ông Tố Hữu có nghe chắc cũng gật đầu chấp nhận. Tớ đọc ngay đây:

Kỷ niệm vui nhớ lại để mà buồn/ Kỷ niệm buồn nhớ lại để mà đau/ Nỗi đau đang đau chưa thành kỷ niệm/ Chẳng nuối tiếc những gì đã mất/ Chỉ xót xa sự trong sạch bị vấy bùn.”

Vừa đọc tôi vừa liếc nhìn Tuân, thấy Tuân gật gù ra vẻ tâm đắc. Tôi mừng. Tuân hỏi xin Quán tờ giấy và mượn cây bút đưa tôi: Xuân Đài chép tặng mình đi… Dĩ nhiên, tôi không từ chối lời đề nghị của Tuân.

 Tôi thường kể lại truyện này cho bè bạn nghe, ai cũng xúc động trước tấm lòng của Phùng Quán với người bạn thơ đã ở cùng tiểu đội hồi trung đoàn 101 Thừa Thiên, bỗng dưng bị đọa đầy và xúc phạm kéo dài bằng một cuộc kháng chiến chống Pháp mà Tuân đã tham gia từ đầu.

 

 

 

Văn nghệ số 35+36/2017
Đăng bởi: ycantho - Ngày đăng: 26/09/2017
Ngoại ngữ Thuốc Nhi Sản Ngoại - Thủ thuật - Mổ Bệnh học nội - Phác đồ Đọc giúp bạn Vui để học Basic sciences Đề thi E-LearningDiễn đàn Y Cần ThơQuyên Góp

Số lượt truy cập
25.751.432
37 người đang xem


.